LỜI DÂNG
…Khi
ta lớn lên đất nước đã có rồi
Đất nước có trong
những cái “ngày xửa, ngày xưa” mẹ thường hay kể,
Đất nước bắt đầu
với miếng trầu bây giờ bà ăn,
Đất nước lớn lên
khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc…
Chao ôi, đất nước bình dị,
thân quen mà sao thiêng liêng quá đỗi!...Bốn nghìn năm dựng và giữ nước, chiều
dài đăng đẳng đó của thời gian là sự tiếp nối của biết mấy ân tình sâu nặng!..
Lịch sử của đất nước thân
yêu đâu có chỉ tính bằng năm, bằng tháng. Lịch sử đó phải đong bằng mồ hôi,
nước mắt và cả máu xương của bao người đi trước…
Theo bàn chân mở nước, Người
xưa đã đem đôi tay bé nhỏ của mình để san rừng, phá núi, dựng rẫy, dựng
nương…để mảnh đất hoang vu bên bờ Đại dương nhiều sóng gió trở thành non nước
hữu tình, xinh đẹp hôm nay…Một cánh đồng trĩu vàng lúa chín, một chiếc cầu
duyên dáng bắc qua sông, một hàng dừa đong đưa soi mình trên sóng nước…là kết
tinh bao ơn nghĩa của Người xưa…
Mà nào đâu chỉ có thế! Còn
có những năm tháng bão giông mà mãi mãi cháu con sẽ khắc ghi như những vết đau
của lịch sử…Kẻ thù từ bốn phương cứ rùn rùn kéo đến, lạnh lùng thiêu rụi tất cả
những gì Cha Ông bao năm tháng chắt chiu…Trong những cơn bão lửa cháy đỏ cả
không gian và thời gian đó, biết bao thế hệ Cha Ông đã bình thản đứng lên, sẵn sàng đương đầu với mọi
thế lực bạo tàn rồi lặng lẽ nằm xuống làm một thứ đá lát đường cho cháu con đi
tới. Để cho cháu con được làm người đứng thẳng giữa đất trời…Để cho chúng ta có
được ngày hôm nay…
Phải vậy không em, có nơi
đâu trên mảnh đất này lại không thấm đượm mồ hôi, nuớc mắt và cả xương máu của
Người xưa?!..
Bao thế hệ của Người xưa giờ
nơi đâu?...Không, Cha Ông xưa chưa bao giờ khuất trên mảnh đất dấu yêu này. Người dày
công gầy dựng nước non rồi âm thầm hoá thân vào cỏ cây, sông nước; rồi tạc lối
sống, nếp nghĩ , lời dặn dò cho cháu con vào hình sông, thế núi…
Và như thế, Tổ Quốc cao vời
bỗng hoá ra gần gũi, yêu thương. Tổ Quốc nào có đâu xa mà có ở trong mỗi con người
chúng ta. Tổ Quốc có - trong hạt cơm
nuôi ta khôn lớn; Tổ Quốc có – trong cây trái trĩu ngọt của quê nhà; Tổ Quốc có
– trong hàng cây ven đường mỗi ngày cho bóng mát …
Hôm nay đây, trong ngày đại
lễ thiêng liêng của dân tộc, chúng ta dâng nén hương thơm thành kính tưởng vọng
Người xưa - là chút lòng tri ân nghĩa tình sâu nặng, cũng xin được là lời nhắc
nhở với chính mình: đừng bao giờ quay lưng với nguồn cội, đừng bao giờ vong bội
với quá khứ hiển linh, vì nếu thế, e rằng, chúng ta “sẽ không lớn nỗi thành người”…