"Nếu có ước muốn cho cuộc đời này, hãy nhớ
ước muốn cho thời gian trở lại." Không chỉ để một lần nữa được sống trong
kỷ niệm xưa đẹp tươi đầy mơ mộng, mà còn là bởi, có những điều khiến ta mãi day
dứt và tiếc nuối, khao khát được làm lại, được sửa sai. Đối với bất kì ai,
những điều như thế hẳn phải nhiều lắm. Nhưng với George Saunders, thì chỉ có
một mà thôi. Trong bài diễn văn tại lễ bế giảng tại Đại học Syracus, ông đã tâm
sự rằng: "Điều khiến tôi tiếc nhất trong đời mình là những lần để lạc mất
lòng tốt". Không những là lời tâm sự, đằng sau đó còn là lời khuyên của
con người từng trải, từng vấp váp, muốn gửi tới tuổi trẻ "sáng lạn nhiệt
huyết mà những năm tháng tươi đẹp nhất trong cuộc đời còn đang ở phía
trước".
"Lòng tốt", ấy
là phần thiện lương tốt đẹp hiển hiện trong nhân cách con người, được bộc lộ
qua cách ta cư xử, nâng đỡ và gắn kết với nhau trong đời sống. Nó không hẳn là
một chuẩn mực để đánh giá xem con có phải đứa con hiếu thảo, em có thật là
người học trò biết tri ân, hay chúng ta đã xứng đáng với tấm gương của các bậc
anh hùng thế hệ trước hay chưa. Nhưng có một chuyện cần phải khẳng định, lòng
tốt khiến người trở nên "người" hơn. Nếu phần "con" thuộc
về bản năng tạo hóa ban tặng, thì phần "người" cần cả quá trình tu
dưỡng. "Để lạc mất lòng tốt" chính là biểu hiện việc tu dưỡng kia còn
chưa đến nơi đến chốn, để sự vị kỉ che mờ những phẩm chất tốt đẹp chưa có hình
hài rõ rệt dù có thể đang manh nha trong ta. Điều ấy, hơn bất cứ bi kịch nào
gây thiệt hại về vật chất, hay những cảm giác khó chịu mà ta muốn quên đi
vì một điều không hay nào đó ta từng gặp phải, mới chính là thứ thực sự
đáng day dứt cả một đời người.
Có lẽ ai trong chúng ta,
từ nhỏ đã biết nói câu "giá mà...". Đó là lúc cô chữa bài mới nhận ra
một câu trắc nhiệm mình làm đúng rồi lại gạch đi; là khi cố tình đi đường vòng
tránh cô giám thị do trễ học mà gặp cô ngay trên con đường ấy; hay lúc trước đó
tìm hoài không ra chiếc khăn quàng đỏ để rồi đi muộn... Lớn hơn càng thêm
chuyện khiến ta cứ ao ước mãi giá mà được làm lại. Một cuộc tình dang dở, những
thất bại đầu đời, hay đơn giản chỉ là lần nạp thẻ điện thoại quá hạn khuyến
mại. Có quá nhiều thứ cần thay đổi để cuộc sống bớt va vấp nhiều hơn, ai cũng
nghĩ thế. Nhưng hình như hiếm ai suy nghĩ theo hướng phải va vấp, mới thực là
cuộc sống; chính va vấp, mới khiến ta rút kinh nhiệm, cẩn trọng hơn, và có
trách nhiệm hơn với cuộc sống này. Đừng quên một bức họa kiệt tác được đấu giá
bạc triệu, đằng sau những đường nét xem như tuyệt mỹ ấy, là vô số nét sai trước
đó đã được tẩy mờ đi. Vậy nên, với George Saunders, cảnh nghèo túng kéo dài,
những tình huống xấu hổ, hay bệnh tật liên miên, đều không làm ông day dứt.
Nói tới đây, hình như đã
có vài người hình dung tới một tấn bi kịch, hay thậm chí, một thảm họa đổ ập
xuống mới khiến người đàn ông ngũ tuần kia trăn trở bấy lâu. Điều ấy còn tùy
vào cách nhìn nhận của các bạn. Nếu nghĩ chuyện đó là biến cố lớn trong đời
sống, thì bạn đã phải thất vọng rồi. Bởi vì đó chỉ là một câu chuyện mà tuổi
thơ ai cũng có thể có. Nhưng chính những cảm nhận tự sâu thẳm nhân tâm, sẽ
khiến chuyện đó trở thành điều mà bốn mươi năm sau, ta vẫn còn nghĩ mãi, trăn
trở mãi trong nỗi day dứt. Câu chuyện ấy, chẳng qua chỉ là một cô bạn mới vào
lớp, nhưng nhanh chóng trở thành tâm điểm của sự kì thị xa lánh, chỉ vì bề
ngoài không giống bạn bè, và tính cách e dè, hay xấu hổ. Tất cả khiến cô bị tổn
thương và cô lập. Câu chuyện dừng lại sau khi cô chuyển đi, và không bao giờ
George gặp lại cô nữa. Điều khiến ông day dứt, không phải vì ông đã tham gia
trò trêu ghẹo ấy, ngược lại, ông đã tử tế với cô, đã nhận ra cảm giác bị tổn
thương cô từng trải, thậm chí còn thấu hiểu cả những tâm tư không chia sẻ được
cùng ai của cô bé. Rõ ràng, cậu bé George bấy giờ tốt hơn rất nhiều so với đám
bạn đồng trang lứa. Nhưng ông lại gọi đấy là một lần "đánh rơi lòng
tốt". Bởi vì dù không xa lánh cô, George đã không làm gì nhiều hơn để
giúp cô được hòa đồng. Thậm chí chính cậu cũng giữ khoảng cách với cô. Những
gì cậu làm cho cô, chỉ dừng lại ở mức "vừa phải", vẫn còn quá dè dặt
trong khi mình có khả năng để làm tốt hơn thế. Chỉ nhìn từ xa thì dù có thấu
hiểu tâm sự, cũng không khiến tâm sự ấy nguôi ngoai đi. Cậu tốt hơn hẳn đám
bạn kia, dù chúng không hẳn đã là bọn xấu, chỉ là chúng hơi vô tâm, hơi
ác ý, không đủ để gây tai họa nhưng đủ để làm tổn thương cô bạn nhỏ
kia. Nhưng cậu chưa phải là người có lòng tốt, thậm chí còn bị ảnh hưởng từ đám
đông đùa ác kia mà e dè trước cô. Những nhận thức ấy chỉ trở nên rõ rệt khi cô
bé không còn đó, tức là cậu chẳng thể chuộc lại lòng tốt mình nợ cô. Bởi vậy mà
bốn mươi năm sau, cậu bé - nay đã trở thành người đàn ông từng trải,
hiểu đời - vẫn day dứt, vẫn nuối tiếc vô cùng.
Dù bạn đã từng trăn trở
vì những chuyện tương tự hay chưa, hãy biết phân biệt giữa một bên là không làm
chuyện xấu, một bên là sưởi ấm tâm hồn nhau bằng lòng tốt. Đây không phải điều
xã hội ngoài kia đòi hỏi ở bạn, mà trong chính bạn, đâu đó đang vang lên lời
kêu gọi hãy làm việc tốt. Bởi "cho" và "nhận" tồn tại khăng
khít như hai mặt của vấn đề, trao nhau nghĩa cử đẹp, trước tiên chính bạn đã để
lòng nhân ái được tồn tại trong tâm hồn mình, và nuôi dưỡng nó bằng những gì
ngọt lành trìu mến nhất. Từ đó mà sau khi từ bỏ ngôi vị thế tử muốn gì được nấy
để sống một cuộc sống bình dị, thậm chí có phần khổ hạnh, ẩn chứa trong thân
hình đã tiều tụy đi nhiều của Tất Đạt Đa, là bản thể lớn lao hơn nhiều: Đức
Phật. Ngược lại, dù không tự tay làm chuyện bất lương, nhưng bàng quan vị kỉ
khi kẻ khác làm chuyện như thế, chính ta đã trở nên vô cảm - thứ bệnh "ung
thư tâm hồn", thứ "ngọn nguồn của tội ác" làm cằn khô chất
người trong ta mà một khi đã xuất hiện và tác quái sẽ không nhân tính
nào tồn tại được.
Lâu nay, ta vẫn thường nghe: "nhân
chi sơ, tính bản thiện" (người sinh ra, tính vốn lành). Bản chất tốt
đẹp ở trong mỗi chúng ta, dù chưa được tu dưỡng để tỏa ánh hào quang soi rọi
cho bao con tim thiện nam tín nữ khác thì chí ít cũng tự soi rọi cho mỗi
hành động của chính bản thân mình. Kể cả ở "con quỷ dữ làng Vũ
Đại" như Chí Phèo, thiện lương vẫn tồn tại để Chí quyết tâm kết thúc bi
kịch đời mình, tránh cho mình cảnh phải tiếp tục thỏa hiệp với Bá
Kiến, tiếp tục làm quỷ dữ. Nhưng, để đến như Chí đã là quá muộn, và thứ
lóe lên kia, chỉ là chút bùng cháy của ngọn đèn cạn dầu mà thôi. Chúng ta đang
sống trong xã hội văn minh cùng những người văn hóa. Phải chăng cái thời đại
mà những người bần cố nông bị xã hội xô đẩy đến chỗ lưu manh hóa kia đã
lùi xa lắm rồi? Xin nói một lời rằng chừng nào lòng tốt vẫn không thể thiếu để
tạo nên chất người, thì cuộc đấu tranh bảo vệ lòng tốt vẫn còn cần hiện diện
dưới mọi hình dạng trong đời sống. Cậu bé George một lần đánh rơi lòng tốt mà
day dứt mãi, giờ đây đã trở thành nhà văn nổi tiếng, đồng thời là giáo sư Đại
học Syracuse của Mỹ. Vậy còn chúng ta? Có ai dám tự tin một lần đánh rơi chưa
phải một lần đánh mất, nhất là khi để rơi giữa dòng đời phức tạp và nhiêu khê
xô đẩy ta từ mọi phía? Chẳng phải vì tin mình chưa phải người xấu khi lần đầu
nhìn kẻ gian móc túi người khác nhưng im lặng, mà có những lần thứ hai, thứ
ba... và từng bước trở nên vô cảm với đồng loại hay sao? Ta ích kỉ trước người
tốt, ta sợ hãi trước kẻ xấu, ta lừa dối trước chính bản thân mình. Vậy nên cuối
cùng, ai kia mất cái ví tiền, nhưng ta mất đi nhân tính. "Cho" và
"nhận" gắn bó thế nào, thì "giữ và "mất" cũng khăng
khít tương tự vậy.
Đánh rơi lòng tốt, điều
ấy đáng trăn trở. Đánh mất sự nhân ái, điều ấy còn đau xót hơn mọi cuộc phá
sản trên sàn giao dịch. Nhưng chúng quá thường tình tới nỗi nhiều người đang sa
chân vào vũng lầy mà không biết. Phải, vì những cạm bẫy ấy không phải lúc nào
mắt ta cũng chịu mở to nhìn cho rõ, và vì có vẻ mâu thuẫn, nhưng thói vị kỉ
cũng là bản chất như tính thiện lương vậy. Thậm chí còn ăn sâu hơn và che lấp
phần kia. Tuy "căn bệnh" ấy dễ nhiễm mà khó chữa lành, nhưng George
Saunders cũng đã khẳng định, hãy làm một bệnh nhân tích cực và chủ động, kiếm
tìm phương thuốc giải nhiều khi chính là liều thuốc hiệu quả nhất. Hãy tới với
những gì hướng tâm hồn ta tới cái đẹp, răn nhận thức ta tỉnh táo trước cái xấu:
giáo dục, nghệ thuật, văn hóa truyền thống và các ứng xử đẹp trong đời sống.
Đây là hành trình cả đời, song song hay thậm chí kéo dài hơn cả sự nghiệp tiến
thân của mỗi người. Vậy nên nếu bạn còn trẻ, hãy tìm tới những người trải đời
hơn và lắng nghe họ. Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy việc phải khẩn trương lên trên
hành trình ấy cần thiết tới mức nào.
George Saunders đã chủ
động làm điều ấy, và với vai trò người đi trước tâm sự với các sinh viên Đại
học Syracus. Tôi tin đây cũng là một biểu hiện của lòng tốt nơi ông. Và tôi còn
tin việc không biết đón nhận lòng tốt một cách chân thành, cũng đáng day dứt
như một lần đánh rơi lòng tốt vậy.