Tuy nhiên, cảm giác khó tả cứ xâm chiếm trong tôi mỗi lần chứng
kiến một MC nào đó nhễ nhại mồ hôi hô hào, khẩn thiết “xin” khán giả một tràng
vỗ tay, mà tiếng vang lên thì thưa thớt, đứt đoạn rồi nhanh chóng chìm hẳn
trước sự thất vọng, bất lực đến tội nghiệp của người dẫn chương trình.
Người Việt không thích vỗ tay?
Công bằng mà nói, vỗ tay, bắt tay cũng như việc nói lời xin lỗi,
cảm ơn vốn không phải là những thực hành văn hóa phổ biến trong văn hóa của
người Việt. Nói như thế không có nghĩa là người Việt hoàn toàn vô cảm. Chỉ đơn
giản là chúng ta có cách biểu hiện cảm xúc khác mà thôi.
Thế nhưng, trong thế giới phẳng ngày nay, sẽ là “lạc điệu” nếu ta
khư khư ôm cái "vốn" của mình, không chịu tiếp nhận cái hay từ người
khác.
Ở xứ mình, tiếng vỗ tay dường như vẫn là cái gì đó người ta khao
khát chờ đợi. Bởi trong các sự kiện, nó vẫn còn thưa thớt quá, bột phát quá và
đôi khi đầy “toan tính”.
Tôi từng chứng kiến có người chạy bổ lên sân khấu, dúi vào tay ca
sĩ yêu thích bó hoa, tranh thủ chụp ảnh với thần tượng, thậm chí tranh thủ ôm
hôn thần tượng. Thế nhưng tiếng vỗ tay thì dường như họ vẫn ngại ngần, bỏ quên
đâu đó. Trước hay sau những trận bóng lớn, hiếm khi khán giả vỗ tay chào cầu
thủ, vỗ tay trước những pha bóng đẹp, đa phần là những tiếng ồ, à của số đông.
( Nguồn : Internet )